tức mình
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Cảm thấy khó chịu, bực bội trong lòng: Trạng thái tâm lý không vui, nóng nảy do bị trêu chọc, bị làm phiền hoặc gặp điều gì đó trái ý.
- Giận dỗi, tức giận một cách thầm kín: Thường là sự tức giận nhẹ, không bộc lộ ra ngoài một cách mạnh mẽ.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Nghe mãi mà không hiểu, nó cảm thấy rất tức mình. (Nghe mãi mà không hiểu, nó cảm thấy rất bực bội trong lòng.)
- Bị bạn trêu đùa quá đáng, cô bé tức mình bỏ đi. (Bị bạn trêu đùa quá đáng, cô bé bực tức bỏ đi.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "tức mình vì...": dùng để chỉ nguyên nhân cụ thể của sự bực bội.
- Anh ấy tức mình vì bị hiểu lầm. (Anh ấy bực bội vì bị hiểu lầm.)
- "nói trong tức mình": nói ra khi đang trong trạng thái bực tức.
- Cô ấy nói vài câu trong tức mình rồi im bặt. (Cô ấy nói vài câu trong lúc bực tức rồi im bặt.)
Biến thể và từ gần giống
- Tức giận (tính từ): Cảm xúc giận dữ mạnh hơn, có thể biểu hiện rõ ra bên ngoài.
- Anh ta tức giận đến đỏ mặt. (Anh ta giận dữ đến đỏ mặt.)
- Bực mình (tính từ): Cảm thấy khó chịu, phiền hà, mức độ có thể nhẹ hơn "tức mình".
- Tiếng ồn liên tục khiến tôi bực mình. (Tiếng ồn liên tục khiến tôi khó chịu.)
- Tức tối (tính từ): Trạng thái tức giận đến mức khó chịu, bứt rứt trong người.
- Hắn ngồi đó với vẻ mặt tức tối. (Hắn ngồi đó với vẻ mặt giận dữ, bứt rứt.)
Từ đồng nghĩa
- Bực bội: Cảm thấy khó chịu, không hài lòng.
- Khó chịu: Cảm giác không thoải mái, không vui.
- Phật ý: (Từ cũ, ít dùng) Cảm thấy trái ý, không vừa lòng.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
(Không có cụm động từ đặc thù nào được hình thành trực tiếp từ "tức mình" vì đây là một tính từ.)
Thành ngữ liên quan
- Tức anh ách: (Thành ngữ) Diễn tả trạng thái tức giận, bực bội đến mức tột độ, như có vật gì đè nặng trong lòng.
- Nghe xong câu chuyện, ông ấy tức anh ách. (Nghe xong câu chuyện, ông ấy tức giận đến nghẹn lòng.)
- Tức nước vỡ bờ: (Thành ngữ) Ám chỉ sự chịu đựng có giới hạn; khi sự bực tức, ức chế tích tụ quá nhiều sẽ bùng nổ thành hành động.
- Nhịn mãi rồi cũng phải nói, đúng là tức nước vỡ bờ. (Nhịn mãi rồi cũng phải nói, đúng là đến lúc không thể chịu đựng thêm được nữa.)
- Khó chịu vì giận.